Giữa tháng 4 nghe "Thời Hoa Đỏ" (17/10/2005)
 

      Được hoà âm mới bởi nhạc sĩ trẻ Hoài Sa, Thời Hoa Đỏ qua giọng hát Thu Minh như nồng nàn, thắm thiết và chất chứa hơn. Tất cả như một tấm lòng của những người trẻ hôm nay dành cho một thế hệ đã qua, một thời gian khổ, một thời tươi đẹp đã xa.

      Tiếng kèn da diết đưa ta trở về những tháng ngày đã qua, trở về một thời xa hoa đỏ. Khi ấy, những cảm xúc yêu thương đầu đời đã kịp hé nở, nuôi dưỡng cho biết bao tình yêu tuy đẹp nhưng không thể kéo dài theo năm tháng, bởi một lẽ: chiến tranh.
       Anh mải mê về một màu mây xa, cánh buồm bay về một thời đã qua. Em thầm hát một câu thơ cũ, về một thời thiếu nữ say mê …
        Thời ấy, thời tuổi trẻ của anh, của em, tuổi trẻ của chúng ta lớn lên và đấu tranh cùng đất nước. Chính từ những ngày tháng xa xưa ấy, tình yêu anh và em đã bắt đầu thật tự nhiên, giản dị mà chân thành.
        Giờ đây, lặng nhìn những vòm mây xa, khẽ hát lên những dư hương ngày cũ, anh và em, chúng ta cùng nhau nuối tiếc cho một thời son trẻ đã qua rồi. Thời gian rồi cũng trôi đi, gian khổ cũng đã phai nhòa, vết thương trên da thịt rồi cũng lành, nhưng vết thương lòng vẫn nhói theo năm tháng. Để cho: 
       Mỗi mùa hoa đỏ về, hoa như mưa rơi rơi
       Mỗi mùa hoa đỏ về, hoa như mưa rơi rơi ...
      
Mưa rơi trong lòng anh, mưa thấm ướt hồn em, mưa khiến những kí ức ngày xưa trở về, làm rung lên bao cung bậc tình cảm hôm nao - ngỡ đã vùi sâu bỗng trở về cồn cào da diết trong mỗi mùa hoa đỏ.
       Và dẫu biết rằng:
      
Trong câu thơ của em anh không có mặt, câu thơ hát về một thời yêu đương...
      
Nhưng:
       Anh đâu buồn, mà chỉ tiếc em không đi hết những ngày đắm say...
       Thì em ơi, hãy cứ hát, hát lên những yêu thương từ sâu thẳm lòng mình, sâu thẳm như ánh mắt ta trao nhau ngày ấy. Tình yêu là bất diệt, là mầm sống cho những khát khao cháy bỏng thời trẻ đã qua, là quá khứ để nuôi dưỡng hiện tại, tương lai, là hành trang, là tất cả những gì anh và em sẽ mãi mang theo suốt cuộc đời này. Anh sẽ không buồn khi trong lời ca của em không có sự hiện diện của anh, nhưng nó chứa đựng cả một thời thiếu nữ của em, một thời trai trẻ của anh, một thời tuổi trẻ của ta đã xa. Lời hát của em sẽ nói hộ giùm anh tình cảm của anh, của những ai đã một thời đi qua mùa hoa đỏ.
       
Thì em ơi, hãy hát lên thật chân thành ...
        Sau bài hát rồi em lặng im, cái lặng im rực màu hoa đỏ, sau bài hát rồi em cũng thế  em của màu hoa đỏ ngày xưa.
       Sau bài hát rồi anh cũng thế anh của thời trai trẻ ngày xưa

       Lời ca tắt rồi, dư âm còn lắng đọng. Hãy giữ mãi màu đỏ diệu kì ấy cho em, cho anh, cho tình cảm chúng mình, em nhé.

        Thời Hoa Đỏ
Nhạc : Nguyễn Đình Bảng - Thơ : Thanh Tùng
Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao, bước lặng trên con đường vắng năm nao. Chỉ có tiếng ve sôi ồn ào, mà chẳng cho lòng nguôi yên chút nào. Anh mải mê về một màu mây xa, cánh buồm bay về một thời đã qua. Em thầm hát một câu thơ cũ, về một thời thiếu nữ say mê (Về một thời hoa đỏ diệu kì).
Mỗi mùa hoa đỏ về, hoa như mưa rơi rơi. Cánh mỏng manh xao xác đỏ tươi, như nuối tiếc một thời trai trẻ. Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi, như tháng ngày xưa ta dại khờ, ta nhìn sâu vào trong mắt nhau.
Trong câu thơ của em anh không có mặt, câu thơ hát về một thời yêu đương. Anh đâu buồn mà chỉ tiếc em không đi hết những ngày đắm say.
Sau bài hát rồi em lặng im, cái lặng im rực màu hoa đỏ, sau bài hát rồi em cũng thế, em của thời hoa đỏ ngày xưa. Sau bài hát rồi anh cũng thế anh của thời trai trẻ ngày xưa.

                                                                             (sưu tầm).


Khảo sát ý kiến

Bạn thấy giao diện website mới như thế nào ?


Xác nhận

Kết quả bình chọn

Bạn thấy giao diện website mới như thế nào ?

Tổng cộng:

  • Rất đẹp!
    phiếu
  • Đẹp, cần cải thiện vài chỗ.
    phiếu
  • Màu sắc hài hòa.
    phiếu