"Màu hoa đỏ" - bản tình ca của những người lính (21/10/2005)
 

        Tôi nghe bài hát này vào một buổi trưa vắng, không gian gợi nhớ đưa tôi trở về với những kỷ niệm ngày xưa, cùng đồng đội trên những chiến hào.

Xung quanh tĩnh lặng quá, tĩnh lặng như sau một trận bom của quân thù. Có người đã vĩnh viễn ra đi, người còn ở lại.

Mặc dù đã quen rồi với cảnh tang tóc, nhưng tôi cứ nhìn trân trân mà không bật ra được tiếng nấc. Người đồng đội đã hy sinh vẫn còn muốn kể tiếp câu chuyện về người mẹ của mình ở quê... Những kỷ niệm ngày xưa chợt ùa về trong tôi.

Ngày ấy, thằng Lâm là đứa hay quậy phá nhất trong tiểu đội, nó thích bày trò để trêu ghẹo mọi người cho quên nỗi nhớ nhà, nhớ quê, nhớ cả cô bạn gái hàng xóm hay chia quà cho nó... Sau bữa cơm chiều, thằng Lâm bao giờ cũng ôm cây guitar và ngân nga bài Màu hoa đỏ, riết rồi cả tiểu đội đặt cho nó biệt danh “Lâm hoa đỏ”. Hôm nào nó ốm, coi như mọi người cũng ốm theo vì thiếu tiếng đàn ấy. Nhưng bây giờ, nó cũng sẽ không bao giờ trở về như chính có lần nó hát:

Có người lính mùa thu ấy ra đi từ mái tranh nghèo

Có người lính mùa xuân ấy ra đi từ đó không về...

Rồi thời gian cũng dần qua, nhưng những mất mát thì vẫn hằn sâu. Tôi may mắn là người còn sống sau cuộc chiến. Ngày tôi về, mạ tôi tóc đã bạc trắng. Anh trai tôi vào đại học, rồi đến lượt tôi và em gái tôi. Nhiều anh chị khác lại lập gia đình (vì gia đình tôi có tất cả chín anh chị em), trách nhiệm toàn bộ đặt nặng lên vai anh, cho đến bây giờ tuổi đã ngoài bốn mươi anh vẫn không lập gia đình chỉ vì còn mấy đứa em chưa thành danh…

Tình anh rộng rãi, độ lượng làm chúng tôi vô cùng cảm kích. Tôi giờ công thành nhưng danh chưa toại, chỉ mong muốn đáp đền công ơn mà anh dành cho các em, trong đó có tôi …

Riêng anh vẫn lạc quan yêu đời như “chất lính” vẫn còn nguyên vẹn trong anh chỉ chờ có dịp bộc phát. Nhớ về một thời trai trẻ hào hùng của mình, hằng đêm, anh thường ôm đàn hát những bài ca đã cùng anh ra trận:

Việt Nam ơi, Việt Nam núi cao như tình mẹ

Bốn mùa tóc bạc nỗi thương con

Rồi anh ngừng lại giữa chừng. Tôi hiểu anh đang nhớ về những đồng đội đã ngã xuống nơi chiến trận, trong số đó tôi biết có người còn rất trẻ, có người mới cưới vợ hôm trước hôm sau đã lên đường…

Việt Nam ơi, Việt Nam

Ngọn núi nơi anh ngã xuống

Rực cháy lên màu hoa đỏ phía rừng xa

Rực cháy lên màu hoa đỏ trước hoàng hôn. 

Câu thơ đã ngợi ca sự hy sinh ấy là bất tử…. Những ngày lễ lớn của dân tộc, nhớ anh, tôi viết lại những dòng này để bày tỏ một chút lòng biết ơn. Hơn hết, tôi chân thành cảm ơn nhà thơ Nguyễn Đức Mậu cùng nhạc sĩ tài hoa Thuận Yến đã để lại cho đời bài hát “Màu hoa đỏ” về một nơi không xa lắm: Trường Sơn.

Xuân đang về trên khắp đất nước. Tôi viết những dòng này để tặng cho các đồng đội đã đi xa.

 

Màu Hoa Đỏ
Sáng tác: Thuận Yến

Có người lính
Mùa thu ấy ra đi từ mái tranh nghèo
Có người lính
Mùa xuân ấy ra đi từ ấy không về
Dòng tên anh khắc vào đá núi
Mây ngàn hoá bóng cây tre
Chiều biên cương trắng trời sương núi
Mẹ già mỏi mắt nhìn theo
***

Việt Nam ơi ! Việt Nam !
Núi cao như tình mẹ bốn mùa tóc bạc nỗi thương con
Việt Nam ơi ! Việt Nam !
Ngọn núi nơi anh ngã xuống
Rực cháy lên màu hoa đỏ phía rừng xa
Rực cháy lên màu hoa đỏ phía hoàng hoàng hôn

 

                                              (Theo Giai điệu xanh)


Khảo sát ý kiến

Bạn thấy giao diện website mới như thế nào ?


Xác nhận

Kết quả bình chọn

Bạn thấy giao diện website mới như thế nào ?

Tổng cộng:

  • Rất đẹp!
    phiếu
  • Đẹp, cần cải thiện vài chỗ.
    phiếu
  • Màu sắc hài hòa.
    phiếu