Nhớ Sônikô (10/12/2005)
 

Bạn có ghé Sô một buổi chiều

Đường thôn hun hút, gió phiêu diêu

Rừng thông xanh biếc lê vàng óng

Trinh nữ hoa cười, nắng múa theo

Em tôi mắt biếc môi tím biếc

Tóc xoã vai thề cánh lưng ong

Đồi Jax chân bước, chân nhún nhảy

“Đây tàu nuôi ngựa…anh biết không?”

 

Hồ chớm vào thu nước trong veo

Chầm chậm tím trôi mấy cánh bèo

Em kêu khá lạnh bơi run rẩy

Tiếc nuối hè qua, tôi cố theo

 

Đồng quê chiều vắng tập lái xe

Cắn môi mấy sợi tóc vàng hoe

Đắm đuối dõi theo tim thầm hỏi

Quê hương liệu có biết đường về…

 

Tin nhắn chiều nay mấy cái liền

Từ em, từ bạn thuở vong niên

Xe hoa họ rước em tháng tới

Một thoáng tim dừng, chẳng ngẫu nhiên.

 

Đường Sô thông mãi vẫn biếc xanh

Xốn xang kỉ niệm vẫn tình anh

Gửi em lời chúc trong nhung nhớ

Cuộc sống trăm năm vạn sự lành.

           

               Bùi Đức Hiền

                                   Hà Nội, 07/12/2005

 

Ghi chú:

Sô: Sôkinô, thành phố nhỏ cách Moxkva không xa.

Jax: Jaxanaja Poljana - Một làng nằm kề Soniko, là quê hương của Đại văn hào Nga Lev Tonxtoi, tác giả “Chiến tranh và hoà bình".


Khảo sát ý kiến

Bạn thấy giao diện website mới như thế nào ?


Xác nhận

Kết quả bình chọn

Bạn thấy giao diện website mới như thế nào ?

Tổng cộng:

  • Rất đẹp!
    phiếu
  • Đẹp, cần cải thiện vài chỗ.
    phiếu
  • Màu sắc hài hòa.
    phiếu