Đã một phần tư thế kỷ trôi qua, vậy mà đến bây giờ tôi vẫn còn thấy lâng lâng mỗi khi nhớ lại cảm giác của mình khi lần đầu tiên được nhìn thấy những bông tuyết trắng muốt ở Ulianovsk, nơi tôi sang học làm kỹ sư vô tuyến điện từ năm 1980 đến năm 1986.

Chi Tiết

Cơn mưa dài ngày chưa dứt, bất giác trút một tràng lộp độp những giọt nước còn sót lại vội vã như lời thở dài nuối tiếc, rồi kéo cả những âm u xám xịt đi theo, trả lại cho trời một thoáng lấp ló xanh... thoảng gió heo may báo hiệu thu tới len lỏi vào trái tim học trò chút dịu dàng vô cớ...

Chi Tiết

Sáng nay, tôi dạo quanh hồ Hoàn Kiếm, ngồi hít thở không khí trong lành của sương sớm ban mai khi thành phố lúc còn chưa ồn ã náo nhiệt. Chút nắng sớm chiếu rọi qua hàng sấu già càng làm lộng lẫy vẻ đẹp kiêu sa của những chùm hoa sấu li ti đầu mùa đang thầm lặng tỏa hương. Tôi hơi bất ngờ vì hoa sấu nở nhanh đến như vậy.

Chi Tiết

                                               Cao Xuân Dậu

                                                   Hội cựu viên chức Trường Điện

 

Hôm nay trở lại mái trường

Núi Đôi, Đan Tảo, con đường đã qua

Thăm đồng nghiệp, những mái nhà

Hàng cây, phòng học cùng ta bao ngày

Chi Tiết

Có lẽ rằng em đã yêu anh

Ngôn ngữ tình yêu vô hình lắm

Mãnh liệt nhưng vẫn là xa thẳm

Là mênh mang, linh cảm, không lời

Chi Tiết

Tuổi thơ trôi qua trong chiến tranh, thuở cắp sách đến trường tôi không biết đến thơ ca nhạc họa. Có chăng chỉ là những vần thơ kháng chiến được minh họa trong “trích giảng văn học”, và những làn điệu dân ca xứ sở thấm đẫm vào máu qua lời ru của mẹ. Thế nhưng, khi được nghe bài Bonjour Việt Nam, vượt qua sự xúc động thông thường, tôi đã không cầm nổi nước mắt.

Chi Tiết

Tôi đã có cả tuổi trẻ chiến đấu ở miền Nam, đã tự coi quê hương thứ hai của mình là miền Nam, nơi có những cánh rừng lá thấp, có tiếng bìm bịp kêu ẩm ướt trong lòng nước và tiếng tắc kè đếm tuổi khàn khàn trên chạc cây cháy đen. Nhưng Hà Nội vẫn là nơi tôi sinh ra và sẽ là nơi tôi nằm xuống. Hà Nội xôn xao bốn mùa. Lạnh thì lạnh ghê gớm nhưng đã nóng thì nóng không chịu nổi. Phải chăng chính vì thế mà cái man mác gió mùa thu, cái se lạnh nồng nàn của mùa xuân mới quý giá nhường bao.

Chi Tiết

Mình về mình có nhớ ai

Ta về ta chẳng nguôi ngoai nhớ người

Nhớ bước đi nhớ nụ cười

Phô hàm răng trắng đều mười hạt ngô

Chi Tiết

Thực ra mà nói, trong con mắt của tôi, mùa thu nước Nga không chỉ nhuộm vàng lá, mà bao phủ xung quanh còn biết bao nhiêu gam chuyển đều hệt như bảng tổng phổ của các họa sĩ theo trường phái cổ điển.

Chi Tiết

Khảo sát ý kiến

Bạn thấy giao diện website mới như thế nào ?


Xác nhận

Kết quả bình chọn

Bạn thấy giao diện website mới như thế nào ?

Tổng cộng:

  • Rất đẹp!
    phiếu
  • Đẹp, cần cải thiện vài chỗ.
    phiếu
  • Màu sắc hài hòa.
    phiếu