CHÙM CHUYỆN CỰC NGẮN (06/08/2011)
 

KHÔNG NGỜ 

  Hơn một năm nay học lớp sau đại học ở Hà Nội, hầu như tháng nào tôi cũng về Vinh thăm nhà. Vậy mà lần này do bận chuyện bảo vệ luận văn, tôi xa vợ con đã hơn hai tháng. Ngồi trên chuyến tàu đêm tôi đếm từng khắc từng giây, chỉ mong tàu về đúng 5 giờ sáng theo lịch. Tôi sẽ đi xe ôm về mất 15 phút nữa. Sau đó tự mở cửa, rón rén đi qua phòng ngoài, nơi thằng con trai 8 tuổi đang ngủ. Tôi sẽ chui vào chăn, ôm chầm lấy tấm thân nóng bỏng của vợ…Chao ôi, mới biết thời gian trôi lâu vì sự chờ đợi!

  Rồi tàu cũng về đúng giờ. Trả tiền xe ôm xong, tôi lao lên tầng 4. Nhưng cửa nhà tôi lại khoá. Tôi như quả bóng xì hơi. Thôi thì phải xuống bà ngoại vậy, chắc là ngày nghỉ mẹ con về đó. Dù không đạt được như kế hoạch của mình thì hi vọng tiếp tục ôm nàng trong chăn vẫn còn. Tôi lại vội vàng bắt xe ôm đi tiếp.

- Con về đấy à? Sao không liên lạc gì với nhau? Vợ con lại ra thăm con vào chuyến xe tốc hành sớm nhất sáng nay rồi. Mẹ vừa đưa nó ra bến xe về. - Mẹ vợ tôi đang quét sân dội tiếp nước lạnh vào tôi.

  Thật là hết chỗ nói. Vậy là để dành cho nàng sự bất ngờ, tôi đã không báo trước. Hậu quả là thế này đây. Mà nàng cũng muốn dành sự bất ngờ cho tôi? Ôi vợ yêu của anh – dù chán nản tôi vẫn thầm kêu tên nàng kiêu hãnh.

  Lại vội vàng ra đường. Tôi vớ ngay được tắc xi đuổi theo. Dù dục tài xế phóng nhanh, phải mất gần trăm cây số thì chiếc xe đi Hà Nội biển số 31-32 mới hiện ra. Kia rồi, vợ tôi mặc áo màu tím ngồi ngay sau ghế lái xe ngay cạnh cửa sổ. Tôi giục lái xe nháy đèn báo hiệu vẫy cho xe khách dừng lại. Xe tôi vượt lên. Tất cả hành khách trong xe đều hiếu kì nhìn ra…

  Tôi nở nụ cười rạng rỡ. Nhưng mặt tôi vội méo xệch – ló ra từ cửa sổ xe là gương mặt thằng người yêu cũ của vợ tôi. Hắn ngồi cạnh nàng.

25.2.2008

Bùi Đức Hiền

 

ĐÁNH QUẢ

  Vào vụ, hàng lấy chiều hôm qua thì hôm sau đã bán hết vèo.Dũng đang “vào cầu”. Chắc chắn tháng này dư giả vài ba nghìn đô. Chẳng bù cho mấy năm vừa rồi, mất lên mất xuống liên tục. Có lúc hắn chẳng còn xu dính túi.

   Năm năm tha hương, một lần về quê thăm vợ con hai tháng. Thời gian còn lại Dũng chỉ lo tích cóp làm ăn. Cũng muốn đưa vợ sang, nhưng ngặt nỗi còn hai con nhỏ, gửi cậy nhờ ông bà ngoại đã già yếu trông coi cũng không tiện. Vả lại tiền không phải lúc nào cũng sẵn. Đơn côi mãi cũng buồn, Dũng toan tính cặp bồ đã lâu nhưng không có cơ hội. Các cô gái từ Việt nam sang phần lớn khi sang đã có địa chỉ nơi đến, sổ ít còn tự do thì hắn không qua mặt nổi các “đại gia” (là so với hắn).

  Lần này phát đạt, Dũng quyết định đầu tư. Hắn đặt cọc nửa số tiền cho dân “đánh” người sang Nga và hồi hộp chờ đợi. Nàng còn trẻ hay đã già, béo hay gầy, cao hay thấp?…Ôi, quả là ẩn số lớn!.

  Rồi nỗi sốt ruột chờ đợi cũng qua đi. Buổi sáng ở chợ, Dũng nhận được điện báo chiều đến “ốp” Sokol nhận “hàng”. Hắn về sớm hơn mọi ngày. Sau khi dọn dẹp lại căn phòng bộn bề và tắm giặt thay quần áo, hắn vội vàng bắt tắc xi đến điểm hẹn. Đi như chạy lên tầng 5, hắn bấm chuông cửa. Cửa mở, người ta dẫn hắn vào phòng ngoài, trong phòng chỉ có ba tay đàn ông, nhưng phòng bên cạnh lao xao tiếng con gái. Sau khi nhận đủ một nửa số tiền còn lại từ tay hắn, họ dẫn cô gái vào bàn giao.

  Dũng há hốc mồm khi cô gái bước vào…

  Đó là Hương - vợ hắn.

17.5.2008

Bùi Đức Hiền

 

RỒI CON GÀ CŨNG RA ĐI

  Chuyện xảy ra vào những năm tám mươi của thế kỷ trước.
  Ngày đó vợ chồng Lâm mới cưới được gần một năm. Họ ở nhà tập thể cấp bốn của cơ quan, mỗi nhà một phòng hơn chục mét vuông; các phòng cách nhau chỉ một bức tường xây không tới mái. Mẹ Lâm ở quê lặn lội ra thăm. Ngày nào cũng đãi mẹ chỉ bằng rau muống luộc; vợ chồng Lâm quá ngượng với láng giềng hàng xóm trong khu tập thể. Lương bổng của vợ chồng chỉ đủ để đong gạo và chi tiêu những gì cần thiết nhất. Bởi vậy sau khi tính toán rất kỹ vợ chồng Lâm mới đi đến quyết định phải gắng mua một chú gà khao mẹ. Chiều hôm đó lúc Lâm đang đánh  bóng bàn ở nhà văn hóa ngay đầu ký túc xá thì nghe tiếng gà kêu quang quác. Vậy là vợ đã giết gà đãi mẹ chồng rồi. Lâm khấp khởi mừng thầm vì "khách ba chủ nhà bảy", nhân cơ hội này Lâm cũng được hưởng hương vị gà, cái hương vị mà hắn đã quên mất trong vòng nửa năm trời rồi. Sau khi tắm rửa xong, Lâm háo hức mời mẹ ăn cơm chiều. Khi mở mâm cơm ra, Lâm tiu nghỉu hẳn: trên mâm cũng vẫn lặp lại món rau muống luộc với bát cà muối; chỉ có khác là hôm nay còn có thêm đĩa lạc rang mặn.
Lâm nhìn vợ, hắn chưa kịp nói gì thì vợ hắn đã nhanh nhẩu nói:
-  Em cứ nghĩ là bắt gà và nấu nước sẵn, chờ anh về cắt tiết làm thịt..., nhưng anh đang chơi mải mê quá em lại không nỡ gọi. Thôi thì để mai vậy. Mẹ còn ở chơi với vợ chồng mình ba bốn hôm nữa mà anh.
  Dù sao thì gà vẫn còn, không hôm nay thì ngày mai - Lâm nghĩ bụng- Hôm nay có thêm món lạc rang cũng đã là “tươm” lắm rồi. Mặc dù ngon miệng nhưng hắn cũng cố ý dành cho mẹ và vợ hắn khẩu phần có đạm nhiều hơn, dù chỉ là đạm thực vật.
Chiều hôm sau, Lâm chủ động không đi chơi bóng bàn nữa mà ở nhà để thịt gà. Vợ hắn đặt nồi nước sôi, sau đó ra bắt gà. Chú gà thật là đanh đá, cứ la oang oác như thể đã cắt tiết rồi. Khi Lâm chuẩn bị hạ dao sát thủ thì vợ hắn kêu:
- À mà anh ơi, hôm nay em phải sang nhà cái Hà bạn em tham dự sinh nhật nó. Anh và mẹ "chén" vắng em vậy.
   Mẹ Lâm nghe vậy liền can lại:
-  Con ơi. Thôi để mai hãy làm. Hôm nay vợ con đi vắng chỉ mẹ con mình thì cũng mất vui đi con ạ.
  Cũng muốn vợ mình cũng được hưởng hương vị gà mà nàng cũng đã tạm quên cùng thời gian như hắn, nên Lâm đồng ý. Tuy vậy khi thả gà lại vào chuồng hắn vẫn thấy ấm ức. Chả là cả ngày nay trong giờ làm việc hắn chỉ mong hết giờ để nhanh đến cơm chiều.
  Bữa cơm chiều dọn ra, thấy vợ mình vẫn ở nhà, hắn hỏi:
-  Em bảo phải đi sinh nhật nhà cái Hà kia mà?
-  Em chưa chuẩn bị quà gì, đến sinh nhật bạn mà đi tay không thì không tiện anh ạ. Thôi mai đến trường em chúc mừng nó sau cũng được.
  Lâm nghĩ chắc là vợ hắn muốn tiết kiệm khoản tiền mua quà sinh nhật bạn. Hắn biết tháng này có mẹ hắn tới nên cán cân tài chính nghe chừng đã thâm hụt.
  Tới đêm, khi vợ chồng trùm kín trong chăn vợ Lâm mới thỏ thẻ tiết lộ ý nghĩ của nàng. Rằng là chẳng phải vì Lâm bận đánh bóng bàn, chẳng phải vì sinh nhật bạn mà nàng không giết gà. Nàng bảo đằng nào cũng khao mẹ, chi bằng để hôm mẹ về cũng không muộn. Bù lại hàng ngày mình cứ bắt ra nhốt vào thì nghe tiếng gà kêu lại được tiếng với hàng xóm là ngày nào cũng giết gà khao mẹ!
   Thật là botay.com, Lâm chẳng thể nào có một lời bình luận về "kế hoạch” của nàng. Lâm chỉ ậm ừ cho qua, còn lòng thì thầm trách mình bởi là đấng nam nhi mà để cho vợ phải rơi vào tình cảnh vậy. Hắn thấy cũng đã cố gắng lắm rồi, bởi ngoài giờ ở cơ quan hắn cũng đã đào đất, tưới rau v.v như bao đấng ông chồng khác trong khu tập thể. Chắc phải nghĩ ra cách gì khác… – Chưa kịp nghĩ thêm phải làm gì cụ thể thì vợ hắn đã kéo tay hắn gối đầu và rúc vào ngực hắn, thế rồi hắn lại quên mất như bao đêm khác…
Cho đến chiều trước hôm mẹ Lâm về, vợ hắn thật sự định giết gà để khao mẹ thì bà can ngăn:
-  Thôi đừng phung phí thế các con ạ. Mẹ đến thăm con, ngày nào cũng ăn cơm không độn là đã cảm thấy lo và thương các con lắm rồi. Mẹ biết khi mẹ về rồi thì các con lại phải "thắt lưng buộc bụng" ăn sắn khoai suốt cả tuần để bù đắp hao hụt tuần mẹ tới thăm. Lâm ạ, con hãy cố mua mấy cây tre, làm cái chuồng nuôi nó. Lần sau đến thăm mẹ sẽ mang từ quê lên thêm vài đôi gà giống nữa...
 Tiễn mẹ về rồi, vợ Lâm lại ra chợ. Con gà đã ra đi.
 Dẫu muốn làm theo lời mẹ dặn nhưng hắn biết tháng này còn chưa đủ ăn, nói gì chuyện mua tre làm chuồng nuôi gà.

10.8.2007

Bùi Đức Hiền

 

EM BẤM CHUÔNG ĐẤY!

   Lan cùng  bọn trẻ chơi trò chơi Bịt mắt bắt dê. Lan chạy theo chúng, cùng cười cùng nói nhưng ánh mắt thì hướng về phía cửa ra vào, nhìn sang nhà đối diện. Hôm nay sao chàng về muộn hơn thường ngày. Thông thường giờ này chàng đã về rồi, hoặc chỉ một mình, hoặc đi cùng với người đàn ông khác. Chàng độc thân, Lan cùng cảnh. Bởi vậy hơn một tháng trước, chỉ mấy ngày sau khi lớp học mầm non của Lan thuê chỗ mới chuyển về đây Lan đã phát hiện ra điều đó. Chân chàng hơi ngắn, cái bụng hơi to. Không đẹp trai. Bù lại chàng có nước da trắng, vẻ mặt điềm tĩnh và phớt đời...

   Rồi chàng cũng về. Lần này chỉ một mình. Tiếng cửa sắt mở quen thuộc, nhiều lần đang ở gác 2 không nhìn ra Lan cũng biết chàng về. Đang chạy, đang cười nói cùng học sinh bỗng nhiên Lan im lặng và về ghế ngồi. Hơn hai chục cặp mắt nhìn vào cô giáo ngơ ngác. Vậy là vẫn như thường ngày chàng chẳng thèm nhìn sang nhà đối diện, cứ như không có Lan, không có cái lớp mầm non này ở đây vậy!

Reng. Reng. Reng...

   Hắn vừa dắt xe vào nhà bước chân lên nửa cầu thang tầng hai lại vội quay xuống mở cửa. Chẳng thấy ai. Hậm hực quay trở vào. Chắc là bọn trẻ con bấm chuông trêu hắn.

Reng. Reng. Reng.

   Hắn mới mở cửa phòng tầng hai thì lại có chuông. Hắn lao nhanh xuống mở cửa với hy vọng túm được kẻ nào quấy rối hắn. Nhưng hai đầu ngõ vẫn vắng lặng. Thằng nhóc này chạy nhanh quá. Hắn nghĩ bụng, thế nào ông cũng tìm được ra mày...

Reng. Reng. Reng.

   Lại chuông. Lần này hắn không chạy xuống mà nhào ra ban công. Bóng thằng bé chạy sang nhà đối diện, vào lớp học mầm non.

   Máu trào lên mặt, hắn xuống và hùng hổ tiến đến cửa lớp học.

- Cô dạy học sinh như thế à?

   Mấy đứa trẻ sợ hãi nấp sau cô giáo như gà con trốn sau lưng mẹ. Nụ cười rất tươi của Lan chào đón hắn. Lan thầm nghĩ hắn đẹp trai hơn, có vẻ đàn ông hơn khi giận dữ.

- Anh hỏi gì em ạ?

- Tôi muốn tìm thằng nhóc nào bấm chuông nhà tôi quấy rối...

   Hắn gầm lên, mắt liếc vòng quanh tìm đứa mặc áo phông trắng quần xanh lúc nãy chạy vào.

- Anh đừng mắng lũ trẻ.

- Sao lại không mắng... Cô không dạy được thì để tôi dạy.

   Mắt hắn chuyển từ tụi học sinh, hướng về cô giáo, bắt gặp ánh mắt long lanh của nàng. Một chút chùng lại trong lòng hắn.

- Anh đừng mắng lũ trẻ. Chính em bấm chuông đấy anh ạ.

   Mắt hắn lại long lên giận dữ. Đã không dạy dỗ bọn trẻ mà còn bao che bênh vực chúng nó. Thế mà cũng làm cô giáo.

- Tôi thấy rõ ràng thằng nhóc bấm chuông chạy vào.

- Đúng vậy anh ạ, nhưng là do em bảo chúng nó đấy.

  Hắn nhìn cô giáo, ngạc nhiên trước câu trả lời.

- Cô trêu ngươi tôi à?

- Chẳng qua là em muốn làm quen với anh. Em về đây hơn một tháng rồi. Láng giềng mà anh chẳng để ý gì đến em cả...

   Ánh mắt của hắn bắt gặp cái nhìn đắm đuối của nàng. Cũng xinh đấy chứ. Lòng hắn mềm lại.

Hắn thầm nghĩ giá như nàng là con trai!

03.08.2010

Bùi Đức Hiền

 

CHIẾC GHẾ ĐỂ CẶP ĐỰNG LÁP TỐP

  Hắn chọn dãy bàn kê cao hơn và ngồi vào cái bàn ở góc trong cùng. Ngồi đây có thể quan sát được cả quán cà phê, biết được từng người ra vào. Hắn đặt cái cặp lên chiếc ghế phía trong, bên trái ghế hắn ngồi, sát với bờ rào thưa ngăn cách quán với hè phố dành cho người đi bộ. Hắn tính toán rằng, khi đến nàng sẽ ngồi đối diện với hắn. Hắn có thể thỏa thích ngắm nàng, mà nàng cũng nhìn thấy chiếc cặp.

  Sau khi gọi một cốc cà phê đá, hắn rút túi lấy điện thoại gọi cho nàng. Nàng bảo đang trên đường, khoảng mười phút nữa nàng sẽ có mặt. Hắn hồi hộp chờ đợi, tự hình dung ra khuôn mặt nàng, hình dáng của nàng. Hắn chỉ mới biết nàng qua các comment mà nàng gửi vào các bài viết trên trang blog của hắn. Trả lời dí dỏm, khéo léo, chắc hẳn là nàng có trí thông minh. Hắn đồ rằng hình như phần trí tuệ nàng có vẻ thông minh hơn hắn. Mà trí tuệ cao thường nằm sau các khuôn mặt khả ái. Hắn tự nhủ mình như vậy.

  Mấy lần trao đi đổi lại trên blog, hắn xin được điện thoại của nàng. Mấy lần nhắn tin qua lại, hắn hẹn gặp được nàng, và thế là có buổi hôm nay. Hắn hồi hộp lắm. Cả tối hắn ngủ không ngon. Hắn dậy sớm tắm rửa, chọn bộ quần áo tươm tất nhất. Hắn còn mang ra là cẩn thận, làm các việc mà hơn năm nay hắn đã không làm lấy một lần. Hắn ra khỏi nhà sớm hơn thường lệ, không quên mang theo cái cặp đen nhánh, bên trong đựng một cái áp tốp mà hắn mới ghé mượn của đứa cháu vào tối qua. Phải ra vẻ sang trọng một tí chứ. Hắn nghĩ vậy nên khi để cái cặp lên ghế hắn đã không quên kéo cái  hở nắp cặp để lộ máy tính ra ngoài.

  Hắn nghèo lắm. Viên chức quèn với đồng lương chết đói, hắn chả biết làm thêm gì để kiếm tiền. Lại đam mê thơ thẩn, văn chương, tối ngày chúi mặt vào các trang web trên cái máy tính để bàn cũ rích mà hắn được mua thanh lý từ công ty nơi hắn làm việc ba năm trước. Vợ hắn chán hắn đã bế con sang nhà ngoại ở hơn hai năm nay. Đã mấy lần hắn sang kêu về, vợ hắn không chịu về mà chỉ chìa cái đơn li hôn ra cho hắn kí. Hắn không kí vào tờ đơn đó. Hắn vẫn hi vọng vợ hắn sẽ quay lại với hắn.

  Rồi nàng đến. Hắn ngỡ ngàng vì nàng xinh và trẻ hơn hắn tưởng tượng. Nàng gần bốn mươi tuổi, cái eo thon, mái tóc mượt dày cuộn sóng phủ mấy sợi vàng lên cái má có lúm đồng tiền. Hắn luống cuống vẫy nàng vào và chìa tay ra mời nàng ngồi vào ghế đối diện.

  Nàng ngồi xuống ghế, nhờ hắn gọi một cốc sinh tố. Thầm nghĩ: anh ta già và xấu hơn nhiều trong tưởng tượng của nàng. Người lùn, bụng phệ, mũi to, mắt lươn ti hí...Chẳng được điểm gì về hình thức. Có chăng chỉ được mấy vần thơ hay, mấy câu chuyện ngắn của anh ta là hấp dẫn.

  Nàng vừa nói chuyện vừa lơ đãng ngó vào nơi cái ghế để chiếc cặp. Hôm qua nàng ngồi đúng nơi chiếc ghế đó. Chàng hôm qua đẹp trai, phong độ, chỉ tiếc là trí tuệ lại có vẻ lùn quá.

  Câu chuyện qua lại về mấy bài thơ của hắn vừa viết. Nàng khen hay. Hắn cũng cho là  vậy và nghĩ rằng hình như nhờ nàng đến thăm trang blog của hắn, viết mấy comment khen hắn làm hắn có hứng hơn và viết hay hơn. Nhưng hắn buồn vì thấy nàng không tập trung nói chuyện, không nhìn vào cái cặp, vào hắn nữa mà chỉ thường  liếc sang cái bàn bên trái nơi có người ba đàn ông đang ngồi. Hắn buồn ra mặt. Vậy là hỏng rồi. Cứ tưởng là sẽ có chút cơ hội để thay đổi sự độc thân chán ngắt mà hắn đang gánh chịu. Mất công toi việc là quần áo, mất công toi việc chạy đi mượn láp tốp...

  Hắn buồn bã nhìn sang ghế bên cạnh. Hắn hoảng hốt vì cái cặp không cánh mà bay. Hàng rào thưa nên lợi dụng khi hắn đắm đuối nhìn nàng đã có kẻ nẫng mất cái láp tốp của hắn. Hắn luống cuống chạy ra đường, bỏ mặc nàng ngồi lại ngơ ngác...

  Hắn chạy bộ một vòng qua mấy ngã tư quanh quán cà phê. Chẳng thấy bóng dáng ai cầm cặp, ngoại trừ mấy chiếc xe buýt bóp còi inh ỏi và mấy lão xe ôm ngồi trên vỉa hè. Hắn thất thần quay lại quán. Chẳng thấy nàng đâu nữa. Hắn lại ra cửa nhìn. Cuối phố bóng áo hồng của nàng trên chiếc SH đã khuất sau ngã tư phố bên cạnh.

  Trong đầu hắn lóe lên ý nghĩ: hay nàng là đồng bọn của thằng kẻ trộm đã lấy trộm láp tốp của hắn...

29.8.2010

Bùi Đức Hiền

 


Tin mới
Đăng ký môn học trực tuyến